Nói với em (thơ)
|
Điểm Ngôi sao Blog: 66 (11 lượt) | Lượt xem: 74 |
| |
nóiVỚIem

Anh đã về ký túc một chiều đông Thứ Bảy mưa rơi, lá rụng đầy góc phố Em một mình ngồi bên ô cửa sổ Đếm thời gian cho vơi nỗi nhớ nhà.
Trời đang lạnh dần, em đã biết chưa Chút gió bơ vơ có gợi hoài nỗi nhớ? Áo len ấm nhớ bàn tay mẹ Bữa cơm chiều có bằng bữa cơm quê?
Em bây giờ chắc khác lắm ngày xưa Không nhõng nhẽo như những ngày bên mẹ Chẳng được khóc nhè để bố thương bố dỗ Chẳng được đòi quà bà sau mỗi buổi chợ trưa...
Mấy đông rồi em sống xa quê Ngày sinh nhật vào cuối mùa nước lũ Mẹ vẫn bảo: Số con này cũng khổ Em đừng buồn, rồi mọi chuyện sẽ qua.
1995.
Hoàng Trọng Muôn (In trong tập: Về quê nội - Thơ - NXB Thanh Niên, 2000)
|
3 góp ý:
Mười mấy đông rồi em đã sống xa quê
Cây cỏ nơi đây phủ đầy bông tuyết trắng
Em giấu nổi buồn tím khoảng trời kỷ niệm
Nổi buồn rơi ...
rơi ...!
rơi ...!
Con người ta khi một mình ai cũng thấy đơn côi
Bầu trời dù xanh , tim vẫn đầy nhức nhối
(Mọi thứ xung quanh trở thành tên phạm tội
Dắt nổi buồn chạy bốn bể năm châu )
Dù là vậy, nhưng em biết làm sao
Ai bảo sinh ra đã nợ cùng Thương Nhớ
(Hình như có điều gì ? ...
hình như là vụn vỡ ?
những đợt sóng ngầm vỗ tung mảng trời xuân ...)
Mười mấy đông rồi, vẫn chưa nỡ lãng quên
Chiếc hộp thời gian in mòn chân Đất Mẹ
Bình yên nơi đâu giữa miền quê xứ lạ ?
Bài thơ cuối mùa mang giá buốt lòng em ...
Mùa đông vô tình ...
mùa đông lắm chênh vênh ..
Phạm Thanh Hà
( Viết sau khi đọc bài thơ "Nói với em"
của Hoàng Trọng Muôn )
» Để gởi góp ý mới, bạn cần đăng ký 1 tài khoản tại đây !
Hoặc Đăng nhập !
<< Trang chủ